Ta vì Phố Phố vì Ta
Ngơ ngác cây xanh
Lâu ngày, cô bạn người miền Trung mới ra Hà Nội. Đặt chân lên đất kinh kỳ, cái cảm giác đầu tiên mà bạn tôi thốt lên, sao ngột ngạt quá, Hà Nội mất hết không gian xanh rồi.
Vốn dân miền gió cát, hơn mười năm trước, bạn tôi mê Hà Nội bởi sướng nhất ở đây là được đi, ngồi và phóng xe dưới những tán cây xanh. Những phố rợp bóng cây và các hồ nước chính là “vẻ đẹp” hớp hồn của Hà Nội. Nhưng giờ đây, Hà Nội đã đổi thay nhiều mặt. Không quá nhiều niềm vui. Tức mắt nhất là các cao ốc trong phố cây và quanh hồ Gươm, hồ Tây, hồ Bảy Mẫu, hồ Ba Mẫu...
Được tiếng là TP nhiều cây xanh, nhưng Hà Nội hiện có quá ít chỗ công cộng được thiết kế để con người đến thưởng hoa, hóng mát; quá ít loài cây, loài hoa được dành để ngắm nhìn nơi công cộng.
Đi trên các con phố cũ, cứ thấy đang mất đi một điều gì gợi thương, gợi nhớ. Chỉ một “cụ” cây nơi chợ “âm phủ” cũ thôi cũng đã có bao kẻ nhòm ngó đào lên, đặt xuống. Cây bị đày đọa trong lòng tham và sự ích kỷ của con người. Bây giờ, những cổ thụ có dáng vóc, khuôn hình đang dần được người ta tìm cách “nhấc” về những tư gia, dinh thự… Nhưng, nói không quá lời, cây cũng có hồn, có thần thái riêng của nó. Giam hãm chúng đâu thể đem lại niềm vui?!
Ở Hà Nội bây giờ, đi 10 cây số trong khói xăng của 4 triệu xe máy qua các “sa mạc” bê tông của các KĐT, các “làng cao tầng”... vào tới mấy đường cây trung tâm bạn sẽ thấy không khí thơm hẳn hoi, nhẹ và mát như uống một ly chanh đá. Đó là nhờ những hàng cây san sát bên đường. Nhưng những con đường như thế, chẳng thấy nhân thêm, chỉ thấy chen lấn những nhà cao tầng lô nhô nhức mắt.
Bạn bảo, sao người ta không cấm tiệt cao ốc trong phố và "phát vãng" chúng khỏi mép hồ 1 hay 2 cây số! (Paris đã làm thế sau cao ốc đầu tiên). Chắc chắn con cháu người Hà Nội sẽ ê ẩm, nhức buốt vỡ những cái "răng khôn" mọc bừa bãi này.
Hà Nội bây giờ có vẻ giàu hơn. Bằng chứng là nhà cao tầng san sát, vươn cao; là xe máy, ôtô chăng kín mặt đường… Nhưng, Hà Nội hôm nay cũng đầy những bất trắc, những mối lo cần giải tỏa. Đó là tắc đường, là ngột ngạt khói xe, là những cung đường dang dở, những mảnh ruộng san vội chia ô, những làng ngoại thành “ngơ ngác” trong cơn lốc đô thị hóa. Những vành đai xanh trong quy hoạch đang dần trở thành “bất khả thi” trước sự xâm lấn và lòng tham của con người.
Hà Nội bây giờ cây đối chọi với người, với xe cộ và bê tông. Để có một cây xanh rợp bóng, ít nhất cũng phải tính bằng thập kỷ. Nhưng vì lợi ích trước mắt, người ta sẵn sàng đốn hàng loạt chỉ trong vài ngày.
Những đô thị, công trình bề thế, lộng lẫy mọc lên - bao hàng cây xanh gục ngã!
Cẩm Tú

- Thành phố của những người quen (12/04)
- Gác trọ ngõ gió… (22/03)
- Mì ở phố cũ (09/02)
- Hoài niệm thành cổ (02/02)
- Chỗ hẹn lần đầu (12/01)
- Ôi, văn hóa giao thông!!! (27/12)
- Phố vàng hoa cúc (06/12)
- “Bí mật” nho nhỏ của TP Hà Giang (24/11)
- Phân làn giao thông ở TP 3,7 triệu xe máy (29/09)
- Trà chanh Hà Nội (22/09)
- Nỗi nhớ cuối thu (15/09)
- “Thu gom”... hàng rong? (08/09)
- Suy ngẫm với đô thị Thái Nguyên (30/08)
- Hà Nội trong tôi (25/08)
- Hoài mộng giếng làng (18/08)
- Thẳm sâu và vợi cao (04/08)
- Hạ Long - một lần đến (26/07)





