Sổ tay nhà quản lý
Lệch giờ - đừng lệch tầm
Ngày đầu tiên Thủ đô áp dụng khung giờ học giờ làm mới đã cho thấy, để giảm tải cho giao thông Hà Nội vào những “giờ cao điểm” còn rất nhiều việc phải làm chứ không phải chỉ với giải pháp lệch giờ.
Chưa thấy đâu hiệu quả, trên các trang mạng đã xuất hiện những dòng ghi nhanh nóng hổi thế này: “Phụ huynh hối hả đưa trẻ đến trường rồi lại tất bật quay về để kịp giờ làm. Để thực hiện “trôi chảy”, nhiều phụ huynh đã phải “xông” ra đường từ lúc 6h30 sáng. Khung giờ học, giờ làm mới khiến nhiều gia đình lâm vào cảnh tất bật xen lẫn âu lo”.
Thực ra, trước đây đã có những cảnh báo khi mới còn là đề xuất. Một ngày trong đô thị có một chuỗi chuyến đi với các điểm đầu cuối, có thể cách rất xa nhau. Việc điều chỉnh giờ học, giờ làm là rất phức tạp, sẽ gây ra những xáo trộn lớn về mặt xã hội. Khi điều chỉnh phải nghiên cứu, phân tích chuỗi chuyến đi của từng nhóm đối tượng như công chức, sinh viên, đặc biệt những đối tượng công việc tự do. Trong đó phải có số lượng cụ thể, đưa đón con là bao nhiêu, không chỉ công chức mà cả lao động tự do.
Điều chỉnh giờ chỉ nên là giải pháp tình thế, bởi dù đổi giờ làm, phụ huynh vẫn phải đổ ra đường vào giờ đi học bằng phương tiện cá nhân để đưa đón con cái. Điều chỉnh giờ rất có thể chỉ gây tác dụng phụ là giờ cao điểm ùn tắc sẽ chuyển từ 7 - 8 giờ sáng hiện nay sang 8 - 9 giờ sáng.
Thực tế, phương án lệch giờ chỉ có thể áp dụng cho khối cơ quan hành chính sự nghiệp, trường học... Nhà nước không thể ra lệnh cho các DN phải mở cửa làm việc vào thời gian nhất định nào trong ngày. Hơn nữa, đặc trưng giao thông ở TP.HCM và Hà Nội là cả nhà đồng thời ra đường... Chẳng hạn, cha mẹ không có nhu cầu vào công sở trước 8 giờ sáng, nhưng vẫn phải đi ra khỏi nhà vào lúc 6 giờ 30 để đưa con cái đi học.
Thực tế hiện nay cho thấy, kẹt xe không chỉ diễn ra vào giờ cao điểm, mà kéo dài nhiều thời điểm trong ngày. Do đó, nếu bố trí lệch giờ không hợp lý chẳng những không điều tiết được thời gian lưu thông trên đường của người dân mà còn có nguy cơ kéo dài thêm giờ cao điểm, gây ùn tắc cao hơn.
Có lẽ, cũng như kiểu phân làn, phân luồng, dường như lối ra cho việc giải quyết vấn nạn ách tắc giao thông của Hà Nội vẫn chưa thể có lối ra.
Ở góc độ khác, với ngành giao thông, bên cạnh việc đề xuất, ban hành các chính sách mới thì cũng cần xem lại bộ máy của mình, hãy kiểm tra lại trình độ tổ chức giao thông của các cán bộ ở từng sở giao thông.
Thêm nữa, cũng cần kiểm tra và giám sát chặt chẽ việc thực thi luật pháp của đội ngũ cảnh sát giao thông. Bởi lẽ, mọi cố gắng của các cơ quan hữu trách và nhân dân có thể sẽ bị bỏ sông bỏ biển, một khi những người thực thi pháp luật hư hỏng.
- Không gian công cộng (22/05)
- Những con số áng chừng (22/05)
- Xấu cho… dễ sống (22/05)
- Đi tìm phương án tối ưu (22/05)
- Lại nhăm nhe lấy đất công viên (17/05)
- Nghĩ về cái cổng trường đổ (17/05)
- Đón… lún (17/05)
- Bán hàng thời khủng hoảng (17/05)
- Nhà bán, nhà thuê (15/05)
- Khi “sinh hoạt không điều độ” (15/05)
- Kích cầu… ô tô (15/05)
- Lấn bấn kinh tế vỉa hè (15/05)
- Nhiều doanh nghiệp được chỉ định thầu nghìn tỉ (14/05)
- Mảng xanh bị “đánh cắp” (10/05)
- Đất đai và tham nhũng (10/05)
- Áp đặt và sự hoang tưởng (10/05)
- Vật liệu xanh (08/05)
- Quyết sách là đúng… (08/05)
- Tôi có ngu không... (08/05)
- Gỡ khó cho doanh nghiệp (08/05)













